Sinh tự nhiên thực sự là như thế nào?

Đây là chia sẻ của một phụ nữ về những trải nghiệm vui buồn, mệt mỏi và hơn cả là sự đau đớn cùng với giải thích của cô về việc tại sao luôn lặp lại quyết định đẻ con nhiều lần theo cách này. Toiphunu.com hi vọng rằng với những chia sẻ sau đây các chị em phụ nữ sẽ có được những hiểu biết tốt nhất cho quá trình mang thai và sinh nở của mình để giúp mình có một sức khỏe tốt nhất. 

sinh con

Khi lần đầu tiên người biên soạn đưa cho tôi ý tưởng miêu tả kinh nghiệm sinh đẻ không cần thuốc của tôi, tôi suýt đã làm cô ấy thất vọng. Đó là vì, chân thành mà nói, nó vô cùng đau đớn nhưng là quyết định mà tôi luôn trung thành. Và vì hiếm có phụ nữ nào không dùng đến thuốc nên tôi không muốn câu chuyện của mình làm họ sợ hãi. Tuy nhiên, cuối cùng tôi cũng thay đổi ý định vì tôi tin một trong những cách hiệu quả nhất để chuẩn bị cho sinh nở là nghe câu chuyện của những người phụ nữ khác và hình dung toàn bộ những gì có thể xảy ra để đối mặt một cách tỉnh táo.

Mặc dù tôi ủng hộ mọi điều họ cho là tốt nhất khi sinh đẻ nhưng tôi vẫn đề cao phương pháp đẻ tự nhiên. Sau đó, tôi sử dụng tinh dầu hoa oải hương để làm dịu cơn đau đầu thay vì uống thuốc Advil. Tôi cũng muốn trải nghiệm đầy đủ từng khoảnh khắc của quá trình đứa bé ra đời-dù cho có tốt hay xấu.

Với mục tiêu được xác định sẵn trong tâm trí, tôi bắt đầu chuẩn bị cho phương án của mình sau khi phát hiện mình mang thai. Tôi đã tập yoga hàng ngày, tập trung vào những tư thế tốt cho sinh đẻ như ngồi xổm. Sam – chồng tôi và tôi tham gia lớp học cho bà bầu, nơi mà chúng tôi được học các kỹ thuật mát-xa, thực hành các chiến lược suy nghĩ và lời nói khi đau. Tôi thực hành nhìn vào vòng tròn trong máy siêu âm để giữ sự tập trung lúc bắt đầu sinh.

tap yoga chua bi sinh

Sau cùng, tôi đã cảm thấy không sợ hãi và sẵn sàng chấp nhận thử thách. Nhưng chúa ơi, tôi đã hoàn toàn đánh giá thấp cơn sóng thần đổ ập đến vào thời khắc khó khăn đó.

Sáu ngày trước hôm đẻ, tôi luôn thức dậy lúc 3 a.m

Tôi đau quặn thắt bụng như có ai đó đang ra sức vắt ở trong. Sự co thắt tiếp tục diễn ra từng hồi trong suốt ngày hôm đó, một ngày chủ nhật tháng 8. Sam và tôi đã đi dạo bộ để xem đoàn xe diều hành ở thị trấn Vermont nhỏ bé rồi chúng tôi ăn nhẹ và uống sữa lắc ở một quán gần đó.

Tôi biết tốt nhất là nên ngủ một chút nên tôi đi ngủ sớm. Nhưng ngay khi tôi vừa nằm xuống, cơn co thắt nhanh chóng ập đến và khiến tôi đau khủng khiếp. Tôi bắt đầu cảm thấy khó chịu không ngừng, nỗi đau đớn bao trùm cơ thể tôi như một chiếc áo choàng nặng trịch mà tôi không thể cởi bỏ.

Sam bắt đầu tính thời gian cho các cơn co thắt và gọi nữ hộ sinh. Ngay khi cô ấy đến nhà, chúng tôi đi thẳng đến trung tâm sinh nở. Cô ấy cảnh báo rằng đi bằng ô tô sẽ rất vất vả rồi đặt hai quả tennis vào lưng dưới của tôi để giảm áp lực cùng với một chiếc lược nhựa và hướng dẫn tôi ấn nó vào lòng bàn tay để giúp tôi quên đi cơn đau. Cô ấy cũng chỉ cho tôi cách thở nhịp nhàng bằng cách lặp lại tiếng kêu “Oooh, oooh, aaaaaaah” bất cứ khi nào cơn co thắt đến.

Sau một giờ dài như vô tận, bao gồm thời gian bị cảnh sát chặn lại do chạy quá tốc độ. Sam đã quá rối trí đến nỗi hét lên “Vợ tôi sắp đẻ” và chúng tôi được tha.

sinh no tu nhien

Sau khi được dẫn vào phòng, tôi đã không còn phải giữ đứa bé trong bụng

Tôi bắt đầu cảm thấy nóng bừng và đau rát. Thật khó giải thích nhưng tôi đã vượt qua cơn đau đỉnh điểm.

Khi tỉnh dậy sau 10 tiếng và nghĩ lại, một chuỗi sự kiện hồi tưởng trong tâm trí như một giấc mơ không có thật: Tôi nằm trong tư thế dạng hai chân như bài tập giữ bóng giữa hai đầu gối, Sam giúp tôi ngồi xổm, để tôi được nghỉ ngơi trong vòng tay anh, đút từng thìa nhỏ nước gừng ướp lạnh và nước ép việt quất cho tôi. Khi y tá đo nhịp tim cho em bé, tôi đặt tay trên đôi vai ấm áp và thư thái của cô. Lúc quay vào nhà vệ sinh, tôi vẫn còn gào thét và đập tay liên hồi vào tường gạch vì đau do xương chậu bị ảnh hưởng trong quá trình đẻ con.

Nữ hộ sinh cười lớn thông báo mẹ tin vui và hỏi tôi có muốn tắm cho em bé không. Tôi nhìn theo con được cô ấy bế sang phòng bên cạnh trong khi không thể nhấc nổi cơ thể sự nhấc nhối từ đầu gối đến ngực. Sam động viên tôi và kể rằng anh có thể nhìn thấy tóc của em bé nhiều hơn sau mỗi cú đẩy. Tiếng hét vẫn còn vang vọng trong đầu tôi pha lẫn sự mệt mỏi tột độ. Cuối cùng khi em bé chào đời, tôi nghe thấy Sam nói “Đó là con trai!” và tôi ngả vào ngực anh. Nữ hộ sinh nói tôi vẫn phải cố đưa nhau thai ra ngoài trong khi tôi không còn chút năng lượng. Cô ấy hoảng hốt khi thấy chúng đã bị vỡ thành nhiều mảnh. Hàng tá cánh tay lại đưa vào cơ thể tôi nhiều lần cho đến khi các chuyên gia tìm thấy hết các mảnh bị mất tích. Sau đó tôi chìm vào giấc ngủ trong căn phòng im ắng và mờ tối.

Tôi đã mất quá nhiều máu đến nỗi không thể ngồi dậy trong nhiều ngày

bien chung sau sinh

Tôi nghỉ ngơi trên giường hàng tuần liền, cảm thấy buồn chán và cũng không nói được nhiều. Tôi bắt đầu trở lại các hoạt động bình thường một vài tháng trước đây và thực sự mà nói, cơ thể tôi đã không còn được như trước đây. Tôi rất phấn khởi khi được làm mẹ và dành tình yêu sâu đạm cho con trai bé bỏng,Theo, nhưng trong lòng cũng cảm thấy hơi thất vọng. Tôi đã tập luyện rất chăm chỉ để cơ thể và tâm trí luôn sẵn sàng nhưng mặc cho những cố gắng đó, tôi vẫn bị chấn thương trong khi sinh.

Tôi muốn tìm hiểu trường hợp của tôi có điển hình hay không nên tôi đã gọi Pam England, một cố vấn cho các bà đẻ đồng thời là cựu y tá hộ sinh và là tác giả cuốn sách sắp xuất bản An Ancient Map for Modern Birth. (Quyển sách hướng dẫn cho những người lần đầu làm bố mẹ của cô đã trở thành kinh thánh trong những tháng sắp sinh Theo đối với tôi).

Thật không may là cố ấy không thể biết được cơn đau của tôi có khác thường hay không. “Cơn đau thường do yếu tố chủ quan và cá nhân”, England nói “Không có phép đo nào để so sánh với trải nghiệm của những người khác”. Tuy nhiên, cô ấy đã chỉ ra vô số các yếu tố tác động trước và trong khi sinh đến sự thoải mái của bạn. Trong khi đó, một số yếu tố có thể được kiểm soát như các bài nghiên cứu cho thấy những phụ nữ tập thể dục 30’ mỗi ngày khi mang thai sẽ tiết ra lượng endorphin nhiều hơn khi sinh, những yếu tố còn lại khó có thể quản lý nên bạn vẫn phải đối mặt với cơn đau quằn quại.

Một vài yếu tố góp phần mà cô kể đã thực sự xảy đến với tôi. Một trong số đó là Theo có tư thế nằm ngược trong bụng(đầu ở trên thay vì ở dưới), nghĩa là trước khi chui ra cần phải lộn lại như thể có ai đó tập gym trong bụng của bạn. Phần đầu của cậu bé ấn vào xương sống của tôi, tạo lực cản khiến quá trình sinh đẻ càng đau đớn.

Thời gian sinh cũng là một tác nhân khác và tôi đã phải vật lộn trong 36 giờ đồng hồ. England nói “Một ca đẻ dài có thể làm tăng hoocmon stress và gây ra những cơn đau”.

Trớ trêu thay, trước đó tôi cảm thấy rất tự tin. Mặc dù không mong đợi nó thư giãn như một buổi đi spa nhưng tôi cũng không hề lo lắng. Tôi quyết định trải qua một cơn đau đẻ tự nhiên và chắc rằng mình có thể xử lý bất cứ điều gì xảy ra vì tôi đã chuẩn bị một cách chuẩn xác và đầy đủ. “Giống như trường học, nếu học sinh thực sự chăm chỉ và làm thêm bài tập thì sẽ được điểm A và tốt nghiệp bằng giỏi”, England giải thích. “Với một số người, công thức đó đúng nhưng với nhiều người khác thì không – họ có kiến thức và sự sáng tạo hoàn toàn khác”. England nói thêm rằng những phụ nữ không mong đợi cao về một ca đẻ dễ dàng và những người nghĩ rằng sẽ rất đau có thể ít đau đớn hơn vì họ không bị sốc. Đó là lý do tại sao các bà mẹ thường cảm thấy dễ dàng hơn vào lần sinh thứ hai mặc dù cũng phải trải qua những cơn đau không kém.

Thật may là tôi có một kỳ mang thai suôn sẻ. Chỉ có việc lựa chọn quần áo cỡ lớn hơn, uống nước cam thay vì rượu vang đỏ và hạn chế ăn bánh mì nướng là ảnh hưởng đến lối sống của tôi. Tôi hy vọng đẻ cũng sẽ nhẹ nhàng như thế và nhìn chung tôi chỉ tò mò muốn biết cảm giác đẻ tự nhiên sẽ như thế nào. Nhưng England nói những người cho rằng sinh đẻ sẽ tốt đẹp, dễ dàng hay chỉ khó chịu mà không phải chịu đựng quá nhiều sự đau đớn có thể bị sốc bởi sự thật phũ phàng và kết cục là họ phải chịu nhiều sự tổn thương. “Không có chuyện sinh nở sẽ hoàn hảo như bạn muốn đâu”.

England giải thích rằng sẵn sàng cho ca đẻ giống như lên ga cho một chuyến đi dài. “Bạn chuẩn bị dụng cụ sơ cứu và bắt đầu lập kế hoạch sẽ giải quyết thế nào nếu trời mưa hoặc có tuyết. Rồi bạn hy vọng thời tiết sẽ mỹ mãn và mọi thứ đều như ý. Tương tự như thế, phụ nữ cần chuẩn bị cho những điều không mong muốn và hiểu rằng luôn có những điều bất ngờ. Cho dù đó là điều gì, bạn cũng sẽ tìm cách để xử lý bằng cách dùng thuốc hoặc không nếu bạn nghĩ mình không cần đến chúng”, cô cho biết.

Câu hỏi lớn ở đây là gì?

Nếu tôi có một đứa con nữa, tôi có nên tiếp tục bỏ qua thuốc gây mê hay không? Điều này nghe có vẻ điên rồ nhưng tôi có thể gật đầu đồng ý. Cuối cùng, ca đẻ của tôi khó khăn đến nỗi phải sử dụng đến thuốc và sau đó tôi thậm chí không biết đau là gì nữa vì tôi như thể đã ở một hành tinh khác.

Tôi tiếp tục nghĩ về quan điểm của England về việc chuẩn bị cho những điều không mong muốn. Tôi khá thất vọng về bản thân khi mọi thứ không như dự kiến nhưng rồi tôi nhận ra điều đó cho tôi cảm giác bình yên: Mặc dù ca đẻ của tôi không suôn sẻ nhưng nếu tôi không chuẩn bị kĩ càng như thế, tôi đã không có sức khỏe và sự mạnh mẽ để vượt qua. Tôi không bao giờ từ bỏ và luôn tự hào rất nhiều về điều đó.

Ngọc Nguyễn
Nguồn: Women’s Health